30 tháng 8, 2011

Thơ Cường




Ngọc phun châu nhả,xây thành quách

Toại ý thoả lòng, dựng nước non


Trời đông nam á là nơi ngự
 
Chín chục triệu rồng ấy cái con !

Phú Cường

Thơ Hoàng Đế Thành Thái



Người Việt ai ai cũng một đoàn
Ai không tai mắt với giang san

Chém cha nô lệ đừng làm nữa
Kệ mẹ cơ đồ quyết phá tan
Đầu đội ông xanh vang sấm sét
Lòng thuơng con đỏ lấm bùn than
Ta thương ta trọng dân ta lắm
Ta ngỏ chưng lời hết ruột gan

Hoàng Đế Thành Thái


Người Việt nào ta hãy kết đoàn
Cùng nhau xây dựng lại giang san
Hận thù chồng chất thôi vứt bỏ
Thành kiến phân chia hãy đập tan
Văn hiến bốn ngàn đâu chẳng thấy
Dân ngu trăm triệu vẫn lầm than
Thế gian tiến bộ không ngừng nghỉ
Chẳng lẻ xoay lưng đứng chịu gan
KT

Cánh chim trời


Đẹp thay những cánh chim trời
Bay lên ngang dọc tung hoành xa xa
Chẳng nề biên giới không gian
Líu lo cho đủ nắng mưa thuận hòa
Thiên nhiên rộng lớn xum vầy
Hát ca Xuân Hạ tưng bừng đẹp tươi
Mùa đông rét mướt thê lương
Chim bay chim lượn từng đàn trên cao
Thân ta ta chẳng lo âu
Bay lên bay xuống giữa trời tự do
Gió đưa gió đẩy đi xa
Tìm về tổ ấm cả đàn chim bay
Sẵn thức ăn thì cứ nhặt
Miếng mồi ngon chẳng phải để tranh giành
Góp gom cây lá về xây
Tròn vuông to méo cũng là nhà chim
Từng bầy ca hát trong mưa
Ước gì mà được giống chim vẫy vùng
Không lo toan, không sang  giàu
Một mình một cõi tung trời thắm xanh
Thu

La nuit sur le fleuve des parfums



 
la nuit sur le fleuve des parfums


Du soir la tiédeur alanguie
Berce mon âme en sa douleur
Du fleuve la course ralentie
Berce la barque avec douceur




La barque obéit, endormie
Aux coups réguliers du rameur
Mon âme tressaille, meurtrie
Aux coups de la vie dans mon coeur


Et mon âme vogue, alanguie
Au rythme ralenti de mon coeur
Et la barque vogue ralentie
Au rythme alangui du rameur


La lune parait tres palie
Dans sa maladie de langueur
Et répand sa melancolie
Dans la nature et dans mon coeur


Mon âme en sa mélancolie
Berce doucement sa douleur
La barque en sa couse ralentie
Berce mon âme en sa langueur


Sa Majesté Le Roi Duy Tân


đêm trên dòng sông hương

bài một


hơi nồng nặng trĩu màn đêm
ru hồn trong cảnh buồn tênh sự đời
con sông lặng lẽ tuôn trôi
ru thuyền êm ái nhẹ bơi trên dòng


thuyền con ngái ngủ bập bồng
xuôi theo nhịp lái êm đềm du dương
hồn ta tê tái đau thương
trái tim rách nát thê lương rối bời


hồn ta lướt sóng chơi vơi
xuôi theo nhịp đập rã rời con tim
con thuyền lướt sóng im lìm
xuôi theo nhịp lái dập dình nổi trôi


vầng trăng trắng bệch như vôi
trong cơn bệnh hoạn tả tơi rã rời
một bầu ám khí đầy trời
não nề sầu thảm rót vào lòng ta


hồn ta tê tái thiết tha
nhẹ nhàng ru nỗi xót xa trong lòng
con thuyền êm ả trên dòng
lạnh lùng sóng bạc ru hồn sầu đau




KT dịch

bài hai


trong đêm tối hơi nồng nặng trĩu
ru tâm hồn trong cảnh buồn tênh
dòng sông xanh trôi đi chậm rãi
ru con thuyền trên sóng lênh đênh


con thuyền lan lặng câm ngái ngủ
thuận xuôi theo nhịp lái du dương
tâm hồn ta đau thương ủ rũ
trái tim ta rách nát thê lương


và hồn ta lướt trôi rầu rĩ
rã rời theo nhịp đập con tim
thuyền lướt trong nỗi buồn âm ỉ
ông lái chèo thong thả lim dim


ánh trăng cao trông sao trắng nhợt
trong cơn đau bệnh hoạn tả tơi
cơn sầu muộn từ trăng rụng rớt
rót vào tim tê tái chơi vơi


tâm hồn ta buồn rầu rã rợi
nhẹ nhàng ru cay đắng thương đau
và con thuyền trên sông trôi nổi
ru hồn ta rầu rĩ u sầu

U cư kỳ 1



NGUYỄN DU

U cư kỳ 1

đào hoa, đào diệp lạc phân phân,
môn yểm tà phi nhất viện bần
trú cửu đốn vong thân thị khách,
niên thâm cánh giác lão tuỳ thân.
dị hương dưỡng chuyết sơ phòng tục,
loạn thế toàn sinh cửu uý nhân.
lưu lạc bạch đầu thành để sự,
tây phong xuy đảo tiểu ô cân.
ND

Ở nơi u tịch bài 1 
 


 vườn đào hoa lá rụng rơi
 vẹo xiên cánh cửa chơi vơi mái nhàl
Lâu rồi ta hết là ta


bỗng đâu xực nhớ mình gìa đến nơi


giữ mình đất khách giả ngâyl

Lòng người thời loạn biết ai thật lòng


bạc đầu sự nghiệp long đong


gío tây thổi rớt mảnh khăn đội đầu


KT dịch
 




Hoa lá vườn đào mãi rụng rơi


Nhà nghèo cửa vẹo vách chơi vơi


Trọ lâu quên hẳn mình là khách


Sống mãi nên hay đã lão rồi


Đất khách giữ mình khoe ngây dại


Loạn thời muốn sống phải sợ thôi


Bạc đầu lận đận chưa nên chuyện


Gió thổi khăn bay đã mất rồi


KT dịch


vị sinh thì


vị sinh thì
Tích ngã vị sinh thì
Minh minh vô sở tri
Thiên công hốt sinh ngã
Sinh ngã phục hà vi
Vô y sử ngã hàn
Vô phạn sử ngã cơ
Hoàn nhĩ công sinh ngã
Hoàn ngã vị sinh thì


Vương Phạm Chí


thủa chưa sanh
thủa ta chưa sanh ra
mờ mịt chẳng biết chi
bỗng nhiên trời sinh ta
sinh ta để làm gì
không áo khiến ta lạnh
không cơm khiến ta đói
sinh ta trả lại trời
trả ta thủa chưa sanh
KT dịch



when I was unborn
when i was unborn
i lived in ignorance
then god created me
what did you do it for?
no clothes makes me cold
no food makes me starved
here’s your creating me
give back my unbirth

KT dịch




Bờm và Tiên




Dear Friends,

You are kindly invited to attend the poetic competition between:
Li Po the Poet Immortal of the Tang dynasty
and ND the Poet Eternal of the Nguyen dynasty

The event is held at the Tusita Heaven under the sponsorships of:
His Majesty The Supreme Jade Emperor
and Their Lordships Lao Tzu and Chuang Tzu
And the winner is ...
Enjoy
From KT with love

bất tri tam bách dư niên hậu
thiên hạ hà nhân khấp tố như
ba trăm năm nữa có dư
hỏi ai còn khóc tố như sau này
trích tại nhân gian phàm kỷ niên
thi trung hào kiệt tửu trung tiên
xuống trần nay đã bao năm
bậc tiên làng rượu thơ văn đứng đầu

hôm qua bờm gặp nguyễn du
ở trên tiên cảnh làm thơ cho trời
trời nghe du nhất trên đời
sửa sang xa gía đón mời lên tiên
du quê ở tại tiên điền
vốn dòng hào kiệt đức hiền lắm thay
bao giờ ngàn hống hết cây
sông rum hết nước họ này hết quan
cõi trời mở tiệc liên hoan
các tiên phó hội mới bàn việc thơ
rằng trong thế giới mộng mơ
ai người tài nhất làng thơ bây giờ
trang châu mới nói làng thơ
trích tiên họ lý đứng đầu chứ ai
bỗng đâu sấm động bồng lai
lão quân thái thượng cỡi nai chầu trời

lão rằng đứng nhất trên đời
tên du họ nguyễn là người phương nam
các tiên kẻ bắc người nam
kẻ theo lý bạch người bàn nguyễn du
các tiên nói chuyện văn thơ
cãi nhau chí choé rối mù cõi tiên
nhạc trời bỗng trổi thượng thiên
ngọc hoàng thượng đế điện tiền nhập cung
ngọc hoàng người gốc gò công
giọng cao sang sảng tướng trông hơi gù
trải qua một vạn kiếp tu
ngôi cao cửu ngũ đứng đầu cõi tiên
các tiên nói chuyện huyên thuyên
ngọc hoàng mới hỏi nhân duyên sự tình
các tiên mọi sự tấu trình
thỉnh xin thượng đế niệm tình thứ tha
lúc này bờm mới bước ra
tung hô vạn tuế đại ca ngọc hoàng
đầu tiên ngọc thể vấn an
bờm xin hiến kế làm yên cỏi trời
các tiên bàn cãi không thôi
ngọc hoàng cả giận được rồi các tiên
sẵn đây đã có bờm hiền
là em rể trẫm lấy tiên trên trời
để em trẫm được đôi lời
thử xem giải quyết việc trời thế nao
các tiên chớ có ào ào
việc đâu còn đó hơi nào cãi nhau
bờm rằng ngọc đế muôn tâu
xin cho mở hội tao đàn thi thơ
người nào vô địch mộng mơ
là người bậc nhất làng thơ trên trời
trời rằng thật hạp ý trời
kíp mau lệnh tiển đi mời hai tiên
nam du bắc bạch lại liền
cùng nhau đọ sức cõi tiên tranh tài
đầu tiên lý bạch thượng đài
tay tiên vẩy khúc thiên thai nghê thường
khúc đâu tiếng nhạc du dương
dường như có hạc viễn phương trở về
nguyễn du tấu khúc sơn khê
ầm ầm mưa đổ miền quê đồng bằng
cỏ xanh cúi rạp một lòng
thiên cung rúng động muốn long cả trời
các tiên trong bụng rối bời
ngang tài bằng sức biết thời chọn ai
thôi thì ta chọn cả hai
nam du bắc bạch xứng tài với nhau

gió đưa ngọn cỏ dàu dàu
xuân hương xuất hiện dạt dào xiết bao
lời thơ giọng thánh cất cao
xuân hương tấu khúc trăng sao cõi người
khúc này là khúc cờ người
các tiên nghe thấy rụng rời tái tê
khúc này là khúc đê mê
các tiên nhe thấy say mê ngút ngàn
khúc này ân ái vô vàn
các tiên nghe thấy nát tan cõi lòng
khúc này biển ái mênh mông
các tiên nghe thấy lâng lâng cả hồn
các tiên đồng nói một lòng
xuân hương đệ nhất không còn ai hơn
xuân hương bà chúa thơ nôm
ngôi cao đệ nhất ở trong lòng người
bờm ơi tiên nói tiên cười
bờm khôn lắm đấy hơn người biết bao
bờm ơi bờm lại đây nào
để tiên xẻ mận xẻ đào bờm xơi